Cái hôm Maradona đi bóng qua năm người Anh năm 1986, tôi đang ngồi xem nhờ cái tivi đen trắng nhà hàng xóm, cả xóm chen nhau đứng ngoài cửa sổ. Không ai nói gì. Tiếng bình luận viên ré lên, mà mình cứ nghĩ mình đang mơ. Bóng đá nó làm mình như vậy đó — nó khắc vào người ta những khoảnh khắc mà mấy chục năm sau vẫn còn ngồi kể lại được từng chi tiết. Bây giờ ngồi nghĩ tới World Cup 2026, cái vòng knock-out sắp tới, trong lòng lại bắt đầu cái cảm giác quen thuộc đó. Nôn nao. Hồi hộp. Và hơi sợ.

World Cup lần này to hơn mọi khi — 48 đội, chia làm 12 bảng, mỗi bảng bốn đội, đá trên đất của ba nước Mỹ, Canada và Mexico. Khai mạc 11 tháng 6 năm 2026, chung kết dự kiến ngày 19 tháng 7. Gần hai tháng bóng đá. Ông già như tôi mà nghe vậy thì vừa mừng vừa lo cho sức khoẻ bản thân. Nhưng thôi, đó là chuyện sau. Chuyện trước mắt là cái vòng loại trực tiếp nó sẽ diễn ra như thế nào, và ai mới thực sự xứng đáng cầm cái cúp vàng đó về nhà.
Khi 32 đội bước vào trận chiến không có đường lui
Từ 48 đội vào vòng bảng, sẽ có 32 đội sống sót bước vào vòng knock-out. Con số 32 này nghe quen, vì đó là quy mô World Cup từ năm 1998 đến 2022 — nhưng lần này nó đến sau một vòng bảng chật chội hơn, căng thẳng hơn, và nhiều bất ngờ hơn. Tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác bàng hoàng khi Hàn Quốc đánh bại Tây Ban Nha năm 2002, hay khi Đức bị loại ngay vòng bảng 2018. World Cup mà, nó không bao giờ đi theo đúng cái mà người ta tưởng.
Nhìn vào những cái tên có thể vào đến vòng knock-out, tôi đặt niềm tin nhiều nhất vào Pháp. Không phải vì tôi thích đội Pháp — thật ra thế hệ tôi nhiều người mê Brazil hơn — nhưng vì họ có Mbappé. Thằng nhỏ này đá bóng như người ta không đứng cùng mặt sân với nó. Tốc độ, kỹ thuật, bản năng ghi bàn… Tôi nhớ hồi xem Ronaldo Brazil năm 2002, cái cảm giác biết trước rằng mỗi lần nó chạm bóng là có chuyện — Mbappé bây giờ cho tôi cảm giác tương tự. Đội Pháp mà đi đến chung kết, tôi không ngạc nhiên.
Nhưng Argentina thì sao? Sau cái đêm Qatar 2022 đó, sau cái màn Messi nâng cúp mà cả thế giới vỡ oà, câu hỏi bây giờ là La Albiceleste có thể bảo vệ ngôi vương không. Lịch sử World Cup hiếm khi để một đội vô địch liên tiếp — Brazil làm được năm 1958 và 1962, rồi thôi, không ai lặp lại nữa. Messi giờ nhiều tuổi hơn, nhưng người ta không hỏi Messi có còn hay không — người ta chỉ hỏi cơ thể ông còn chịu được tám trận đấu trong hơn một tháng không. Nếu chịu được, Argentina vẫn là ứng viên nặng ký.
Những cái tên tôi muốn thấy đi xa
Ngoài mấy ông lớn ra, cái mà tôi thực sự muốn xem trong vòng knock-out là mấy đội châu Phi và châu Á gây sốc. Không phải vì tôi thích kết quả bất ngờ cho có hứng — mà vì bóng đá đẹp nhất là khi nó chứng minh rằng cái bản đồ sức mạnh cứ thay đổi mãi không thôi. Senegal với thế hệ của Sadio Mané đã già hơn nhưng vẫn còn đó. Maroc — cái đội đã làm chấn động Qatar khi vào bán kết — họ vẫn còn đói. Nhật Bản thì ngày càng đá có tổ chức và không sợ ai. Nếu Nhật Bản đi đến tứ kết hoặc hơn, tôi nghĩ không ít người sẽ phải ngồi nhìn lại bản đồ bóng đá châu Á.
Tây Ban Nha trẻ trung, Anh vẫn đang chờ cái “it’s coming home” sau hơn 60 năm, Đức sau bao nhiêu năm tái cơ cấu bây giờ bắt đầu có hình hài hơn. Brazil thì… Brazil luôn là câu chuyện dài và đau. Họ đẹp, họ tài, nhưng cứ đến vòng knock-out là dễ gặp chuyện. Năm 2014 mà không nhắc tới được — chỉ nhớ là đau lòng lắm, dù mình không phải CĐV Brazil.
Những ai muốn theo dõi phân tích chuyên sâu hơn về tỉ lệ, dự đoán từng cặp đấu thì có thể tham khảo thêm các nhận định bóng đá từ các chuyên gia — nhưng mà thôi, đôi khi cứ ngồi xem rồi cảm nhận tự nhiên lại hay hơn đọc phân tích nhiều quá.
Cái cúp đó, rốt cuộc về tay ai?
Nếu bắt tôi phải đoán — và tôi đoán bằng trái tim của một người đã xem bóng đá hơn bốn mươi năm — tôi nghĩ chung kết năm 2026 sẽ có Pháp. Đối thủ phía bên kia? Tôi muốn nói là Brazil, nhưng lý trí bảo có thể là

